“Nhà họ Chu, là nhà họ Chu!”
Chu Uẩn từ từ lùi lại phía sau, cho đến khi bắp chân va vào bậc thang đầu tiên của lối lên cầu thang, người không kiểm soát được ngã ngửa ra sau, men say tức thì tan biến, cô vươn tay muốn nắm lấy “bức tượng đá” có vẻ sẽ không bao giờ đổ trước mặt.
Nhưng, tay đến lúc cần dùng mới hận là quá ngắn, rõ ràng ở ngay gần trong gang tấc lại không nắm được, Chu Uẩn nghĩ, cô nhất định sẽ ngã đến mức chỗ nào cũng bầm tím, Thư Huệ chắc chắn sẽ trách cô làm mất mặt ở nơi thế này, cô xong đời rồi…
Giây tiếp theo, trên cổ tay xuất hiện một cảm giác trói buộc mạnh mẽ, bàn tay ai đó nắm chặt cổ tay cô, đầu ngón tay ấm áp dừng lại trên da thịt, khiến cơ thể vốn đã nóng rực lại như được tiếp thêm một ngọn lửa, cảm giác khác thường kỳ lạ đó “vụt” một cái chạy dọc cả cơ thể theo cách không thể kiểm soát.
Không đúng, đây tuyệt đối không phải trạng thái say rượu mới có!
Bàn tay kia hơi dùng lực kéo cô đứng dậy “Lát nữa sẽ có người đưa cô về.”
“Đừng!” Cô túm chặt tay áo anh, lắc đầu, cố gắng để đầu óc tỉnh táo một chút để nói chuyện “Bây giờ tôi không khỏe, có thể giúp tôi… thuê một phòng được không?”
“Thạc Đằng sắp phá sản rồi à?” Anh lên tiếng châm chọc cô “Cần phải đưa con gái đến đây để lôi kéo làm ăn?”
“Phì!” Chu Uẩn nén khó chịu không khách sáo phỉ nhổ anh “Họ còn lâu mới làm thế, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221679/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.