Văn Chú nhìn cô chằm chằm hồi lâu không nói. Anh từng nghĩ đến những thứ dơ bẩn trong đó, những lợi ích xấu xa liên quan phía sau, nhưng duy chỉ không ngờ đến việc nhà họ Khương đuổi cùng giết tận cô, ngay cả người thân ở tận nước ngoài cũng muốn giải quyết một thể. Có thể khiến một người dự định ở lại Dung Thành không quay về nữa phải lên kế hoạch trả thù, rõ ràng là đã làm quá đáng, hay còn gọi là ép người hiền lành đến mức phải vùng lên.
Không so đo việc trong kế hoạch của cô đã coi anh như một quân cờ có thể sử dụng bất cứ lúc nào, không có nghĩa là Văn Chú sẽ dễ dàng bỏ qua. Thương nhân trọng lợi nhuận, làm việc tốt không lưu danh không phải phong cách của anh, làm rồi thì phải cho cô biết, tức giận cũng như vậy.
Văn Chú thẳng người lùi lại một bước ngồi lên ghế hộ lý bên cạnh giường bệnh. Khoảnh khắc anh ngồi xuống, đôi chân dài bắt chéo một cách tự nhiên, ra vẻ muốn cùng cô tính toán cho rõ ràng. Giọng nói trầm thấp vừa mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề: “Sau khi gọi điện cho Tống Miện, cô cũng đã gọi cho Trương Tân Minh, bảo cậu ta đặt tập tài liệu màu xanh đỏ mà cô nói vào trong ngăn kéo. Cô đang đánh cược xem tôi có qua đó hay không, nếu qua thì kế hoạch có thể tiến hành thuận lợi.”
Chu Uẩn nhìn anh thất thần giây lát. Ánh mắt mang tính xâm lược cực mạnh va vào mắt cô, giống như cột băng ngưng kết dưới mái hiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221682/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.