Chu Uẩn một chân giẫm lên mặt giày sạch sẽ sáng loáng của anh, vẻ ngạc nhiên rất giả tạo, khẽ mở môi, tay phải hờ hững che miệng, giữa đôi mày và ánh mắt không hề thấy một chút xin lỗi nào: “Văn tổng, anh không sao chứ?”
Văn Chú nhịn đau buông cô ra. Để đối phó với anh, có lẽ cô đã dùng hết sức lực lớn nhất trong đời mình, giẫm chết mới chịu.
“Sao cô không giẫm gãy xương tôi luôn đi?” Anh bực bội liếc cô “Tâm địa trả thù nặng thật đấy, ai mà dám rước cô chứ?”
“Một mình vẫn tốt chán.” Chu Uẩn đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt “Tôi khá tò mò là vị mỹ nữ nào mắt kém mà theo đuổi anh đến tận bây giờ vậy, chắc anh chưa từng tỏ thái độ tồi tệ trước mặt vị mỹ nữ đó bao giờ nhỉ? Nếu anh dùng thái độ đối với tôi để đối xử với người ta y hệt, anh xem cô ấy sẽ theo đuổi nhanh hơn hay chạy nhanh hơn.”
Văn Chú cúi người cầm bao thuốc lá trên bàn trà lên, thuận tay rút một điếu nhưng không châm lửa, giọng điệu vô cùng đáng ghét: “Điều này chẳng phải chứng tỏ cô rất đặc biệt sao?”
Chu Uẩn ngẩn người.
Nói chính xác là cạn lời.
“Văn tổng, không phải ai cũng thích kiểu của anh đâu.” Chu Uẩn nở nụ cười mang tính an ủi “Nếu tôi đoán không lầm thì vị mỹ nữ cứ theo đuổi anh mãi kia chính là cô Ôn phải không?”
Tay kẹp thuốc của Văn Chú hơi khựng lại, rất nhanh trở về như cũ, anh xưa nay sẽ không vì chuyện nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221671/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.