“Ừm.”
Thẩm Kim Thư nghi ngờ mình nghe nhầm: “Ừm! Cô nghe thấy anh trai mình bị tai nạn xe mà cô chỉ… ừm một tiếng thôi sao?”
Chu Uẩn nhìn kính chắn gió phía trước, bên đường có người vẫy tay ra hiệu dừng xe, tốc độ xe tham quan từ từ giảm xuống, phanh xe khẽ đạp, ngồi ở hàng ghế sau cô vẫn theo quán tính lao về phía trước một chút ngay khoảnh khắc phanh xe.
“Nếu không thì tôi nên nói gì?” Chu Uẩn nhìn đám đông lên xe, cực kỳ bình tĩnh “Khóc lóc thảm thiết sao?”
Thẩm Kim Thư nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cũng bắt đầu đánh giá lại người phụ nữ nghe tin anh trai bị tai nạn mà còn bình tĩnh đến mức này. Anh trai cô ấy nghĩ thế nào vậy? Cũng đúng, người đến tính mạng người nhà mình còn chẳng quan tâm, làm việc thường tàn nhẫn vô tình, chẳng trách anh trai cô ấy thuê Chu Uẩn giám sát cô ấy, nếu Chu Uẩn thật sự đến phòng làm việc, ngày lành của cô ấy chắc chắn là chấm hết rồi.
“Người bình thường nghe tin anh trai bị tai nạn đều sẽ lo lắng, cô bình tĩnh quá mức rồi đấy.” Thẩm Kim Thư hít sâu một hơi rồi thở dài thườn thượt “Theo tôi biết anh trai cô đối xử với cô rất tốt mà? Cô không sợ người ta nói cô quá vô lương tâm sao?”
Chu Uẩn không muốn giải thích, giải thích với người ngoài càng không cần thiết.
Xe tham quan lại xuất phát, Chu Uẩn dựa vào cửa sổ nhắm mắt lại, ý từ chối trò chuyện rất rõ ràng.
Thẩm Kim Thư vốn định hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221672/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.