“Thiên Doanh.” Khương Nghiêm Bân liếc nhìn về phía ghế sofa.
Khương Thiên Doanh mím môi, tuy không mấy tình nguyện nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành ngồi lại xuống ghế sofa.
Đợi cô ta ngoan ngoãn rồi, Chu Uẩn mới bình thản, không kiêu ngạo cũng không tự ti mà nói rõ ngọn ngành câu chuyện: “Chưa nói đến chuyện thuê người gây thương tích, hai năm tôi ở Dung Thành, Khương Thiên Doanh cũng bỏ ra không ít công sức, đặc biệt sắp xếp người vào công ty giám sát tôi. Tôi về Túc Nguyên, cô ta đã thuê người tìm đến chỗ ở của tôi trước. Một người luôn miệng nói rằng tình cảm với anh trai tôi rất ổn định, sao lại phải kiêng dè tôi như vậy?”
Khi nói, giọng điệu cô bình thản, cứ như đang cầm một cuốn sách, đọc từng chữ từng câu trên trang giấy cho người khác nghe, nhân vật chính trong câu chuyện dường như không phải là bản thân cô vậy.
Một tràng nói rất chi tiết, tội ác của Khương Thiên Doanh được kể rành mạch rõ ràng, bất luận cô ta có thừa nhận hay người khác có tin hay không, thì người đàn ông bị đánh kia chính là bằng chứng tốt nhất.
Khương Nghiêm Bân sẽ không để mặc cô con gái nuôi này làm loạn trước mặt mình, nhất là khi giữa hai người còn xen lẫn nợ cũ của Gia Liên, ông ta đối với Chu Uẩn đã chán ghét đến tột cùng, sự chán ghét không hề che giấu, ngay cả giọng điệu khi nói cũng lộ ra vẻ cứng rắn không chừa đường lui: “Nói nhiều như vậy cũng chỉ là suy đoán của một mình cô. Lùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221670/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.