“Đừng!” Chu Uẩn ôm chặt cánh tay anh “Cầu xin anh!”
Cánh cửa đang hé mở được kéo trở lại vị trí cũ, nhờ một loạt thao tác của anh, cửa gian phòng nhỏ đóng lại, người bên ngoài không phát hiện ra sự khác thường.
Chu Uẩn qua khe cửa vừa mở lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc sôi động, nhớ lại việc Văn Chú đột ngột đưa ra vấn đề cá cược, cô dần hiểu ra, hai tay chống lên ngực anh đẩy mạnh ra “Anh cố ý!”
Cố ý mở cửa, nhưng màn hình xem thi đấu bên ngoài lại đang chiếu phim, âm lượng mở rất lớn, vừa hay che giấu rất tốt mọi âm thanh phát ra trong gian phòng nhỏ.
“Tại sao?” Chu Uẩn nghĩ không hiểu anh “Tôi hoàn thành việc hợp tác, không gây phiền phức cho nhau, Văn tổng còn muốn thế nào nữa!”
Văn Chú thu hết cảm xúc của cô vào mắt, không có vẻ cợt nhả, không có cũng không an ủi hay xin lỗi vì điều đó, mà lạnh lùng nói ra sự thật “Cô không phải muốn ngăn cản cuộc liên hôn của hai nhà Chu Khương sao? Mở cánh cửa này ra, kết quả cô muốn sẽ có câu trả lời trong thời gian nhanh nhất.”
“Chúng ta đã nói rõ anh ra mặt làm chứng người đàn ông tối hôm đó là do Khương Thiên Doanh sắp xếp, Văn tổng bây giờ định nuốt lời sao?” Chu Uẩn từ từ lùi lại, sự đề phòng đối với anh dâng lên “Xem ra Văn tổng đã quá quen với việc chơi trò qua cầu rút ván rồi, tay mơ như tôi ây thực sự không đủ tầm để đối phó với anh.”
Văn Chú nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221669/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.