Người ngoài cuộc không có quyền can thiệp, Tưởng Đình Dã kéo Trì Học Nhiên lại ra hiệu bằng mắt cho anh ta, có những chuyện không phải là thứ họ có thể quản.
Nhưng “tên cứng đầu” này cố tình không hiểu ý, nhiệt tình chen ngang: “Hay là mấy anh em chúng ta ngồi xuống nói chuyện chút đã?”
Tưởng Đình Dã cạn lời nhắm mắt lại, tên này là ngốc thật hay cố ý vậy? Anh ta đã nhắc nhở đến thế rồi mà còn sấn sổ vào tìm mắng?
“Việc nhà không…”
“Được thôi.” Văn Chú trầm giọng ngắt lời Chu Vực “Ngồi xuống giải thích rõ ràng, con người tôi ghét nhất là bị hiểu lầm.”
Tim Chu Uẩn chìm xuống, hơi nghiêng đầu nháy mắt ra hiệu với Văn Chú, hạ thấp giọng nhắc nhở: “Anh đừng có gây chuyện.”
“Đến phòng bao bên phía tôi.” Giọng điệu nhẹ bẫng của Văn Chú cứ như chỉ là thuận miệng nói ra “Đúng lúc mời bác sĩ đến khám cho cô, còn trẻ mà bị khô mắt, nháy mắt liên tục như vậy chắc là mệt mỏi lắm.”
Chu Uẩn cắn chặt môi trừng mắt nhìn anh, biết ngay trong miệng anh sẽ chẳng nói ra lời hay ý đẹp gì, lần này thì hay rồi, mọi người đều biết cô dùng ánh mắt truyền tin, gián tiếp xác thực cô và Văn Chú có mối quan hệ không thể cho ai biết, nên mới vội vàng muốn người khác nhanh chóng rời đi.
Chu Vực chậm rãi đi tới, lướt qua vai Văn Chú: “Đã là Văn tổng thịnh tình mời, vậy thì mượn phòng bao của anh dùng một chút vậy.”
Phòng bao của Văn Chú cần đi đến cuối hành lang rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221668/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.