Trong môi trường tối tăm không chút ánh sáng, Chu Uẩn không phân biệt rõ người đến là ai, trong hơi thở dường như ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Trong lúc căng thẳng, cô không nhớ nổi rốt cuộc đã ngửi thấy mùi hương thanh khiết này ở đâu, xuất phát từ bản năng mong được sống, cô túm chặt lấy người đàn ông trước mặt, cao giọng: “Có người… có người ở trong nhà tôi!”
“Các cậu lên trên xem sao.” Văn Chú dùng hai tay đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của cô “Cô ổn chứ?”
Giọng nói quen thuộc vừa vang lên, sự bình tĩnh mà Chu Uẩn cố gắng duy trì lập tức tan rã, sống mũi cay xè khó tả, giọng nói nghẹn ngào hơi run rẩy, nhưng vẫn còn giữ thể diện hỏi: “Sao anh lại quay lại?”
Dứt lời, cô mới nhớ ra vừa nãy có mấy người lướt qua bên cạnh, những vệ sĩ được huấn luyện bài bản đã lao lên tầng hai, rõ ràng họ luôn đi theo gần đó, Văn Chú không lên tiếng thì họ thường ẩn mình trong bóng tối để bảo vệ.
Sự im lặng lan tỏa giữa hai người, Văn Chú không vội giải thích lý do quay lại, đợi cảm xúc của cô bình ổn đôi chút, anh đưa tấm thẻ nhân viên trong tay qua: “Rơi trên xe.”
Mắt người không nhìn rõ trong bóng tối, Chu Uẩn định lấy điện thoại ra soi sáng, nhưng hai tay trống trơn, đừng nói là điện thoại, ngay cả chìa khóa cũng không biết đã rơi đâu mất.
Cô lập tức cúi đầu tìm kiếm, ánh sáng từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, bóng tối tan biến, ánh sáng bao trùm lấy cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221660/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.