Chu Uẩn suýt chút nữa đã quên mất chuyện của Gia Liên, anh có thể bày ra một cái bẫy để ngư ông đắc lợi, thì cô cũng nên nhớ kỹ một điều, trong mắt người làm kinh doanh không có hai chữ “miễn phí”, chỉ có trao đổi lợi ích mà thôi.
Cô xoay người đối mặt với anh, khác với lời cảm ơn xuất phát từ đáy lòng ban nãy, vẻ mặt cô lúc này có thêm vài phần đề phòng: “Văn tổng có thể nói thử xem, nếu làm được tôi nhất định sẽ cảm tạ.”
Anh quan sát ánh mắt đề phòng của Chu Uẩn một cách đầy hứng thú: “Đi đến một nơi.”
Vào thời điểm mấu chốt mà còn úp úp mở mở, anh đúng là một cao thủ.
Chu Uẩn không có lý do gì để từ chối, nợ ân tình thì khó trả, huống hồ đối tượng mắc nợ lại là một nhân vật khó chơi, nếu từ chối e rằng sẽ chẳng nhìn thấy mặt trời mọc vào ngày mai.
Chu Uẩn đi theo phía sau anh, rồi theo anh lên xe.
Trên đường đi, hai người gần như không giao tiếp lời nào. Chu Uẩn không biết nguyên do Văn Chú không nói chuyện, nhưng xuất phát từ việc chưa hiểu rõ về anh, không nắm bắt được tính khí của anh, ít nói chuyện thì sẽ không mắc lỗi, ai mà biết được câu nào sẽ đắc tội vị đại gia này chứ.
Trong lúc thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, Chu Uẩn nhớ đến Trương Tân Minh đã rời đi trước, bèn gửi tin nhắn cho cậu ta. Tuy nhiên tin nhắn này chẳng khác nào đá chìm đáy biển, mãi không thấy hồi âm, nếu không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221659/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.