Lời vừa dứt, người vệ sĩ trước đó lên lầu sắp xếp đã quay trở lại, nhìn thấy ông cụ ở giếng trời cầu thang, ánh mắt hơi ngưng lại, báo cáo tình hình với Văn Chú: “Văn tổng, thân phận người này đã tra rồi, hay là ngài lên lầu xem trước đã?”
Có lẽ thân phận khá đặc biệt hoặc không tiện nói ở đây, Chu Uẩn hiểu, nhưng vấn đề cũng theo đó mà đến, nếu là chuyện nhỏ hoặc người bình thường thì không đến mức phải giấu giếm, có gì mà không thể nói, càng bí ẩn càng chứng tỏ không thể để lộ ra ánh sáng.
Đôi mắt dài hẹp sắc lạnh của Văn Chú rơi trên người ông cụ, nhưng lời lại nói với vệ sĩ: “Đưa ông ta lên, ngoài ra sắp xếp thêm hai người nữa qua canh chừng dưới lầu, đề phòng bất trắc.”
“Vâng, tôi đã gọi điện gọi người qua trước rồi, bên ngoài khu chung cư có người của chúng ta.”
Văn Chú dặn dò xong, cằm hơi hất lên ra hiệu vệ sĩ đưa người lên trước.
Vệ sĩ làm việc nhanh gọn, vóc dáng vạm vỡ, một tay kẹp chặt nách ông cụ, gần như xách bổng người lên, bất kể ông ta có muốn hay không, cưỡng ép đưa người lên lầu.
Tiếng động dần biến mất, làm nổi bật sự tĩnh mịch nơi cầu thang, gió đêm thổi tấm bảng số buộc trên tay vịn cầu thang kêu “loong coong” va đập không dứt, từng cái từng cái nện vào lồng ngực đang dần nóng lên của Chu Uẩn.
Bầu không khí như thế này mà không nói gì đó thì có vẻ không hợp lý.
Chu Uẩn l**m môi: “Chúng ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221661/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.