"Lận Minh Húc, có phải anh hết yêu tôi rồi không?"
Sắc mặt chàng trai vương vẻ yếu đuối, giữa hàng lông mày thoáng hiện chút buồn bã, lúc này đôi mắt đẹp của cậu cũng tràn ngập sự lên án trong im lặng, gợi lên lòng thương tiếc đồng thời tra tấn nội tâm người trước mặt một cách mãnh liệt.
Lận Minh Húc, cái người trước mặt cậu có trái tim sắt đá:...
Người đàn ông vốn đã hơi buồn ngủ, lúc này mới rít từng chữ qua kẽ răng đáp: "... Tại sao cậu lại nói vậy?"
"Tôi có cảm giác như thế, giác quan thứ sáu của tôi."
Vẻ mặt Thư Vưu u oán, đèn đã tắt, trong bóng tối bầu không khí bỗng lan toả một sự kỳ dị khác thường: "Tôi cảm nhận được anh không yêu tôi nữa, một lòng một dạ chỉ muốn đuổi tôi đi."
Trong lòng Lận Minh Húc bỗng nảy ra một suy nghĩ, nhưng ngoài miệng anh lại nói: "... Giác quan của con người cũng có thể có phạm sai lầm."
"Gần đây anh cũng rất lạnh nhạt với tôi."
Thư Vưu trợn tròn mắt nói dối, trả đũa: "Mấy hôm trước tôi nấu ăn, anh chẳng ăn bữa nào."
Lận Minh Húc kiên trì với quan điểm của mình: "... Mấy ngày nay tôi khá bận."
"Nhất định anh có tâm sự gì đó, hoặc là có người khác ở bên ngoài rồi."
Thư Vưu không chịu buông tha, nói: "Nếu không thì sao trên khuôn mặt anh chưa bao giờ nở nụ cười với tôi." Mấy nụ cười giễu cợt, cười nhạo hay cười châm biếm thì không được tính.
Lận Minh Húc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vai-lot-duong-chua-he-qua-keo-kiet/3585513/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.