Tiếng chuông cửa vang lên, cô nhìn đồng hồ đúng 15 phút chắc là người kia đến bưng nốt mấy chậu hoa hồng, cô mở cửa ra.
Cô thấy 1 người đàn ông đội nón cò kéo xuống, cô nhìn kĩ mặt thấy là Tiêu Vũ Đạt vội vã đóng cửa lại, nhưng hắn ta bỗng nhào tới đẩy cô xuống rồi khóa chốt cửa.
- Dương Tú Uyên, tao cho mày cơ hội cuối.
- Tiêu Vũ Đạt, anh làm gì mà khóa cửa vậy? anh bình tĩnh nghe tôi nói, tại sao anh lên được đây, tại sao anh biết hôm nay tôi dọn nhà.
- Cả đêm tao theo dõi tình hình, cả mấy ngày nay tao đã theo dõi mày, tên kia sáng đi rất sớm chắc chắn nó đi công tác đúng không?
Cô bị ngã xuống đất, nhìn xung quanh mình xem có đồ gì để phòng thân không, nhưng rất tiếc nhà cô đã dọn sạch sẽ hết rồi.
Người ta nói yêu nhau, linh cảm dành cho nhau tốt cực kì. Bạch Vĩnh Kỳ đang ở nơi làm việc tại Hàn Quốc, cầm ly nước nóng trên tay vì trời bên ấy rất lạnh, khi vừa đưa ly nước lên định uống thì bỗng hụt tay, ly nước rơi xuống sàn vỡ ra từng mảnh nhỏ. Bạch Vĩnh Kỳ tim đập thình thịch nghĩ.
- Mình già rồi à? ( Bạch Vĩnh Kỳ tự nói 1 mình)
Nhưng 1 phút sau, bất chợt anh nhấc điện thoại lên gọi cho Tú Uyên, nhưng Tú Uyên không bắt máy nữa...
Tiêu Vũ Đạt bỗng nhào tới đè lên người cô, mặt hắn ta vẫn còn vết thương vì hôm qua bị Bạch Vĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2722030/chuong-42.html