Không biết tối đó Mã Châu Anh cô ta nói gì mà mẹ anh càng thêm ghét cay ghét đắng cô nữa.
Tối đó cô mệt quá ngủ thiếp đi trên ghế sopha, Vĩnh Kỳ đi làm về thấy vậy bế cô lên phòng.
Bạch Vĩnh Kỳ khi bế Tú Di lên cầu thang mắt chăm chăm nhìn khuôn mặt Tú Uyên, mấy hôm vì thức khuya dậy sớm mà đôi mắt cô thâm quầng đi, gương mặt nhợt nhạt, môi thì khô. Anh ôm Tú Uyên vào lòng cảm thấy dường như cô sụt hẳn 2 kí chứ ít ỏi gì. Anh thấy xót Tú Uyên, đặt cô xuống giường rồi hôn lên trán cô.
- Vợ anh vất vả rồi, vậy mà mẹ chẳng hiểu được em phải hy sinh những gì, anh biết là em tủi thân lắm, đôi khi còn không muốn để cho anh thấy em rơi bất cứ giọt nước mắt nào. Miệng luôn nói em không mệt em làm được. Vậy mà em biết không, mấy lần em cho Di Di uống sữa em đã ngủ gục vài lần làm rớt bình sữa của con, nhưng anh không thể trách em được. Chỉ trách Uyên Uyên của anh quá tuyệt vời, biết nhẫn nhịn, và yêu thương chồng tuyệt đối. Anh hứa sau khi mẹ ổn, anh sẽ dẫn em đi du lịch cho khây khỏa.
Vĩnh Kỳ kéo chăn đắp cho Tú Uyên, cả đêm đó anh là người thức chăm Tú Di, Tú Uyên mệt đến mức ngủ say không biết gì cả. 2h sáng anh giật mình dậy, thấy Tú Di khóc khát sữa, anh phải nhờ bà vú hâm sữa rồi tự tay mình bế Tú Di đi lòng vòng trong phòng rồi cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2721980/chuong-72.html