Bạch Vĩnh Kỳ quyết định đưa mẹ về nhà cho mẹ thoải mái, thuê cả bác sĩ riêng và y tá riêng đến nhà theo dõi và khám cho mẹ.
Cô xin nghỉ việc ở công ty để ở nhà chăm sóc mẹ chồng, ngày ngày cô tự lên thực đơn những món ăn nhanh lành thịt, và còn kĩ lưỡng hỏi bác sĩ nên ăn những món gì tốt nữa.
Vĩnh Kỳ đôi lúc còn thấy cô quá kĩ trong việc đó, anh lại sợ cô mệt nhưng cô lại cảm thấy đó là trách nhiệm của mình.
Đúng thật yêu một người là yêu cả người thân, những người xung quanh của họ. Dù mẹ anh có ghẻ lạnh với cô đi chăng nữa,
nhưng cô nghĩ đến bà là người sinh ra Vĩnh Kỳ, là bà nội Tú Di nên cô vẫn không hề trách bà. Ngày xưa nghe Vĩnh Kỳ kể, bà cũng thuộc dạng hoa khôi của trường, thi đậu hẳn vào trường Đại Học nổi tiếng thời đó với điểm số cao, cũng là con cưng, tiểu thư, nên cách bà hành xử không phải bà độc ác đâu, thật ra bà rất thương người. Chẳng qua vì bị Mã Châu Anh che mắt thôi.
Hôm nay trời nắng ấm, cũng được 5 ngày bà từ viện về, vết thương có vẻ khô lại một chút rồi, bác sĩ dặn tắm bình thường nhưng né vết thương ra một chút là không sao.
- Để tôi tắm cho phu nhân, bà đợi chút. (giúp việc nói)
- Tôi tự tắm, tôi có què đâu.
Lúc này việc bước đi còn khó khăn, bà cũng không muốn ai thấy thân thể của mình. Người giúp việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2721981/chuong-71.html