Hôm sau mới có 7h sáng mẹ chồng cô kêu người dọn đồ đạc đòi về nhà chính bên kia sớm, lúc đó Vĩnh Kỳ đứng chống nhìn mẹ mà không biết nói gì hơn, đòi chở về cũng không cho.
- Anh đi mà bênh vợ anh chứ mẹ đẻ anh ra mày lại không thương mẹ đâu.
- Mẹ nói gì kì vậy, con đã nói chuyện rõ ràng lúc tối rồi. Nếu mẹ có về bên kia con cũng cho người qua chăm sóc mẹ mà?
- Được rồi, tôi ở bên này phiền anh chị quá, mắc công anh chị không có không gian riêng tư, lại đổ hết lỗi do bà già này. Tôi về để anh lo mà chăm sóc vợ mình đi, còn tôi khỏi đi.
- Mẹ nói vậy không sợ Tú Uyên nghe à?
Lúc đó cô đi ra, cũng nói:
- Mẹ cứ ở nhà đây con chăm mẹ, hôm qua con biết mẹ vô tình thôi, vết bỏng của con cũng ít chứ không nhiều, so với mẹ thì không là gì cả. Mẹ đừng giận, anh Vĩnh Kỳ lo cho mẹ thôi.
- Được rồi, chồng cô bênh cô là được rồi.
- Trước kia nó có bận gì đi chăng nữa cũng mẹ tuyệt đối, từ ngày lấy cô về 1 câu là Tú Uyên, 2 câu cũng là Tú Uyên. Thôi đủ rồi.
- Mẹ...
- Mẹ.
Bạch phu nhân được đưa ra xe để đi về nhà chính Bạch gia, cô và Vĩnh Kỳ chỉ biết thở dài nhìn nhau. May quá vết bỏng của cô cũng nhẹ không nặng lắm, cũng không ảnh hưởng gì. Sáng hôm đó cô đi làm lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2721979/chuong-73.html