Hình như anh không phải nói cho cô nghe, hình như anh nghĩ là cô đang say giấc rồi. Thẩm Hạo vuốt nhẹ mái tóc của cô, thân người anh áp sát gần đến mức cô ngửi rõ mùi hương mát lạnh trên cơ thể anh
Anh ôm chặt cô vào lòng, cất giọng khe khẽ :"Cửu Uyên à, em hận anh nhiều lắm đúng không? Em nghĩ anh là một người vô cùng lạnh nhạt không hề quan tâm đến người khác đúng không?"
"Nhưng em sai rồi, phàm là con người sao lại không có cảm xúc chứ? Em biết không, lúc nghe em nói em đang mang thai, tim anh đã đập mạnh đến mức muốn nổi tung cả lòng ngực. Anh nghĩ, bản thân đã có một gia đình cho mình, có em, có con. Lúc em nằm trong phòng cấp cứu, anh không ngừng cầu nguyện, cầu cho mẹ con em sẽ không sao, anh tình nguyện chịu đựng thay tai nạn cho hai người "
Nước mắt anh hình như đang chảy ra, thậm chí còn ướt cả hõm cổ của cô. Triệu Cửu Uyên duy trì tư thế, giả vờ như đang ngủ say nghe anh tiếp tục
"Nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Lúc đó một lòng anh muốn xây dựng một gia đình với em, anh dùng quyền lực của mình đem tất cả người gây sự với em hôm đó tống vào tù. Nhưng cũng chỉ có 2 năm, anh không cam tâm. Trong người anh có thứ gì không ổn, thường xuyên nổi nóng tức giận, thậm chí còn tự nhốt bản thân"
"Cha Triệu biết được điều đó liền đem anh giao cho một vị bác sĩ tâm lý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uyen-uong/2723536/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.