Người chịu tình cảnh này giống như Phương Diễn còn có Phó tổng quản Đổng Khôn và một số kho thừa khác. Bọn họ đều bị đề kỵ điểm huyệt trong phòng mình rồi được đưa tới đỉnh núi phía Nam một cách lặng lẽ.
Đường Ngọc giải huyệt cho bọn họ, chắp tay nói: “Đã mạo phạm, xin các vị đại nhân lượng thứ!”
Đám người Phương Diễn không nén nổi kinh hãi, liền lắc đầu rối rít.
Đề kỵ dám làm như vậy chắc chắn là do Uông đốc chủ ra lệnh, bọn họ đâu dám trách cứ chứ?
Không vui cũng không dám lộ ra mặt chút nào!
Có điều, bọn họ bất ngờ vì Uông đốc chủ xuất hiện ở Nam Khố vào lúc nửa đêm, còn bí mật dẫn bọn họ tới đỉnh núi này. Vụ việc thợ thủ công bị chết xảy ra sau bữa tối, từ lúc đó đến bây giờ mới chỉ hơn hai canh giờ mà thôi.
Uông đốc chủ xuất hiện kịp thời như thế chứng tỏ nhất định là Đề Xưởng có mật thám cài cắm trong Nam Khố, nói cách khác, thật ra mọi hành động, diễn biến của Nam Khố đều nằm trong tay Đề Xưởng.
Trong số các quan viên tại đây, vẻ mặt của Phó tổng quản Đổng Khôn và hai khố thừa khác đặc biệt khó coi.
Uông Ấn chắp tay sau lưng, thờ ơ liếc nhìn bọn họ rồi nói: “Cái chết của các thợ thủ công, từ đầu chí cuối thế nào, nói rõ từng việc một cho bổn tọa!”
Giọng Uông Ấn lạnh nhạt, nét mặt không có vẻ gì là đang giận dữ, thậm chí dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn còn khá dịu dàng, thế nhưng đám người Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-xuong-cong/592548/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.