Tống Loan nghe thấy tiếng “ừ” hơi trầm thấp, không kìm được lại thoáng nhìn Cố Chương rồi hỏi: “Đốc chủ phu nhân thật xinh đẹp, khó trách Uông đốc chủ đích thân đến cửa cầu thân… Tướng công nói đúng không?”
Cố Chương khẽ cau mày không đáp lời, nhưng trong lòng bất giác cảm thấy buồn chán.
Hắn không hiểu vì sao Tống Loan lại hỏi vậy, đó là chuyện trong quá khứ rồi, có liên quan gì đến họ? Chưa kể còn làm hắn nhớ tới vài chuyện không vui, trong lòng dường như bị thứ gì đó chặn lại.
Tống Loan là con cháu nhà Nho, làm việc, suy nghĩ rất thông minh, tại sao lại hỏi chuyện ngu xuẩn như này? Nàng ta đang thử thăm dò điều gì?
Phát giác được vẻ không vui trên mặt Cố Chương, Tống Loan vẫn tươi cười nhưng chuyển sang chủ đề khác, hỏi hắn với giọng điệu vô cùng háo hức: “Tướng công, nghe nói hội hoa đăng trên đường Trường Long năm nay rất đặc biệt. Chúng ta mau đi xem thôi.”
Cố Chương gật đầu, ánh mắt bất giác nhìn lướt qua bóng dáng đỏ rực kia.
Khi thấy bóng người đó đi về phía những chiếc đèn hoa đăng, hắn cũng vô thức cất bước, sau đó lập tức dừng lại, nghiêng người nói: “Chúng ta đến đường Dương Gia ngắm đèn hoa đăng đi, đường Trường Long đông người quá, ta sợ nàng bị xô đẩy. Nếu xảy ra chuyện gì bất trắc thì không hay.”
Chẳng biết tại sao sau khi thấy bóng dáng đỏ rực kia, đột nhiên hắn không còn tâm trạng thưởng thức đèn hoa đăng nữa.
Hắn rất muốn rời khỏi đây, hồi phủ ngay lập tức, tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-xuong-cong/592543/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.