Hàn Khiêm mặt không chút thay đổi dốc chén nước trà trong tay lên đầu Thẩm Thiên Ngạo.
“Cút.”
“Chàng trai, em vẫn là có thể đập tan tự chủ của tôi.” Cho dù nước trà chảy từ đỉnh đầu Thẩm Thiên Ngạo xuống, vẻ mặt hắn vẫn không chút biến hoá, ngược lại một đôi ưng mâu sắc bén còn lộ ra từng tia thâm tình, “Em có biết hay không em đang câu_dẫn tôi.”
“Anh có cút hay không?” Hàn Khiêm đứng lên, anh cảm thấy chính mình thật mệt mỏi quá, tại sao bên cạnh anh toàn loại não tàn thế này vậy, có thể tìm được một người bình thường hay không! Trong lòng anh thậm chí còn có một loại xúc động rằng chỉ cần là người bình thường theo đuổi anh thì bất kể nam hay nữ anh cũng sẽ đáp ứng.
“Anh không cút tôi cút.”
Hàn Khiêm đẩy người bước ra cửa, mỗi ngày đều phải cùng đám não tàn này chung một chỗ, anh cảm giác chỉ số thông minh của mình sụt giảm nhanh chóng, chính mình hiện tại cần phải tìm một người bình thường nói chuyện, để tìm lại chỉ số thông minh của mình, đúng vậy, chỉ số thông minh.
Nếu có thời gian anh thực sự muốn đề nghị Thẩm Thiên Ngạo ăn nhiều óc heo để bổ não một chút, thực sự không hiểu tại sao loại chỉ số thông minh này lại có thể kiếm nhiều tiền như vậy a. Chẳng lẽ bây giờ tiền dễ kiếm đến nỗi một kẻ não tàn cũng có thể tuỳ tuỳ tiện tiện phồng ví sao?
“Cẩn thận!” Phía sau bỗng truyền đến một tiếng kêu quen thuộc, Hàn Khiêm nhiều năm rèn luyện sự nhanh nhẹn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209757/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.