Thẩm Thiên Ngạo cùng với Long Ngạo Thiên đứng ở cửa đối đầu nhìn nhau, người trước trong mắt ẩn chứa lửa giận, người sau như cũ biếng nhác tươi cười.
“Ngạo, Hàn Khiêm còn chưa cùng một chỗ với chú chú đã khẩn trương như vậy?” Ngữ khí Long Ngạo Thiên hơi hơi trào phúng.
“Hừ, Long, không nghĩ tới anh mới gặp lại Hàn Khiêm, chú đã tìm được chỗ ở của em ấy rồi, đúng là rất giỏi.” Thẩm Thiên Ngạo lạnh lùng nhìn hắn, nhíu chặt mày tỏ vẻ ông đây rất khó chịu.
Long Ngạo Thiên mỉm cười, “So với người chỉ ở phía sau theo dõi thì giỏi hơn một chút.”
“Anh cảnh cáo chú!” Thẩm Thiên Ngạo nheo lại ưng mâu, ánh mắt như băng, lời nói từ miệng phun ra mang theo bột băng đông chết người, “Em ấy là người của anh, chú tốt nhất dẹp ý niệm trong đầu chú đi.”
“Nếu anh không muốn thì sao?”
“Chết tiệt, chú cách xa em ấy một chút cho anh!” Khoé miệng Thẩm Thiên Ngạo tràn ra một nụ cười lạnh, bốc khói nói, “Nếu không, chú sẽ phải hối hận!”
Hàn Khiêm quả thật sắp bực mình chết.
Năm đó sau đêm say rượu, anh đưa theo Hàn mẫu lên xe lửa sang vùng khác du lịch, mà em gái cũng đã chuyển trường, trở thành học sinh nội trú. Hàn mẫu cả đời làm lụng vất vả, đến giờ bệnh nặng quấn thân, Hàn Khiêm thầm nghĩ phải đưa bà ra ngoài một chút, để cho thời gian cuối cùng của bà trôi qua trong vui vẻ vô lo.
Mãi đến bốn năm trước, mẹ anh chống đỡ không được rốt cuộc rời khỏi nhân thế, anh mới trở lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209756/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.