Mặt mày Hàn Khiêm đều căng tới nỗi sắp nứt ra, mà đối phương còn cố tình thiếu đòn cười đắc ý, anh thật muốn rút hộp quẹt từ trong túi ra châm lửa sau đó ném vào chiếc xe thể thao kia, để cả Thẩm Thiên Ngạo lẫn xe của hắn bị nổ tan xương nát thịt.
“Anh muốn thế nào?” Hàn Khiêm thầm đếm từ một đến mười, sau đó hỏi.
“Em cho Thẩm Thiên Ngạo tôi là ai?” Thẩm Thiên Ngạo lạnh lùng nhìn hắn, nhếch đôi môi mỏng gợi lên một độ cong lạnh lùng, “Em châm lửa, vậy tự mình chịu trách nhiệm dập đi.”
“Ba à, đừng ức hiếp cha nữa, cha nằm mơ cũng gọi tên ba đó.” Bé con nhỏ giọng nói.
Thẩm Thiên Ngạo có chút xấu hổ quay đầu lại trách cứ, “Không được nói lung tung!”
Bé con bĩu môi, một chút cũng không đem lời nói của Thẩm Thiên Ngạo đặt trong lòng, “Mấy hôm trước cha còn nổi giận với chú Long, nói chú ấy vô dụng không tìm được ba.”
Hàn Khiêm nhìn bé con mặt mày có vài phần giống mình, trong lòng lại bị sét đánh đến cháy đen, một đàn thảo nê mã chạy tới chạy lui, anh miễn cưỡng hỏi, “Đứa nhỏ này là sao?”
Trong mặt Thẩm Thiên Ngạo hiện lên một tia bối rối, bên ngoài lại càng thêm lạnh lùng, “Không phải con của em!”
Loại khẩu khí tức giận này là sao đây!
Tại xã hội sinh dục hoàn toàn bình thường này, nam nam sinh tử là hoàn toàn không có khả năng! Hàn Khiêm tự an ủi mình, lại giương mắt nhìn về phía Thẩm Thiên Ngạo: “Nói!”
“Là tôi nhận nuôi.”Thẩm Thiên Ngạo một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209755/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.