Hồ Điệp Nhi sợ ngây người.
Chưa từng có ai đối xử với cô thô bạo như vậy, Hàn Khiêm này vậy mà lại to gan đến thế!
Vì vậy cô lập tức nâng tay muốn tát lên mặt Hàn Khiêm.
“ Chát!”
Hành lang ngoài phòng bệnh VIP trống trải mà yên tĩnh, cho nên một tiếng tay thanh thuý này vang lên đặc biệt chói tai.
Hàn Khiêm giương mắt nhìn Long Ngạo Thiên hung hăng gạt bay bàn tay của Hồ Điệp Nhi trên không trung, mặt không chút thay đổi.
Tiêu rồi não tàn lại tới nữa.
“Ai cho phép cô động vào em ấy, hửm?” Thanh tuyến biếng nhác ngày thường của Long Ngạo Thiên đột nhiên tràn ngập lãnh ý, ánh mắt cũng chợt trở nên hung tợn, tay phải nắm chặt lấy cổ tay Hồ Điệp Nhi, “Cánh tay này động em ấy? Có tin tôi băm tay cô ra không!”
Hồ Điệp Nhi bị bộ dáng không hề thương hương tiếc ngọc của Long Ngạo Thiên doạ sợ, vì vậy theo bản năng trốn ra phía sau Hàn Khiêm, Hàn Khiêm ngưng lại một chút, rốt cuộc nói, “Buông cô ta ra.”
Long Ngạo Thiên nheo nheo mắt phượng, “Nhưng mà cô ta…”
“Buông cô ta ra.” Hàn Khiêm lạnh giọng lập lại một lần nữa.
Long Ngạo Thiên bĩu môi, có chút ghét bỏ buông tay.
Trong nháy mắt đó, thân ảnh Hàn Khiêm trong lòng Hồ Điệp Nhi thăng lên vô hạn, cô nhìn Hàn Khiêm, rối rắm rời đi.
“Cậu chính là Hàn Khiêm ?” Trong nháy mắt Thẩm mẫu lại ra khỏi phòng bệnh đứng trước mặt Hàn Khiêm, trên mặt không vơi sự lãnh diễm cao quý, đánh giá bộ đồ rẻ tiền vỉa hè trên người Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209758/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.