Edit: Hiên
Beta: Tsuki813
Hơn nửa trọng lượng của Asmar đè lên người Thạch Phi Hiệp.
Tuy Thạch Phi Hiệp rất muốn đẩy hắn ra, nhưng trước có Jesse, sau có Locktine, thông cảm cho hắn không có can đảm. Đáng tiếc riêng điều này hắn hiểu lầm rồi, thời khắc này Locktine chỉ ước hai người càng xa nhau càng tốt.
Asmar đột nhiên rầu rĩ than: “Ngày đó, có phải ta đã quá đáng lắm không?”
Thạch Phi Hiệp kinh ngạc: “Điều ta ngạc nhiên là, sao ngươi lại nghĩ đó là một câu hỏi?”
“…”
“Đó phải là kết luận mới đúng chứ?”
“…”
Thạch Phi Hiệp quay nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang chăm chú bước đi, mới hạ giọng: “Nói thật đi, người ngươi thích là Jesse hay là Antonio?”
Thân thể Asmar run lên, mắt nhìn đất, chớp chớp tắt tắt: “Đương nhiên là Antonio rồi. Hắn là thần tượng của ta mà.”
Thạch Phi Hiệp thở dài.
“Cái mặt ngươi thế là thế nào hả?” Asmar bất an hỏi.
Thạch Phi Hiệp trả lời: “Không có gì, chỉ đang nghĩ Jesse thật đáng thương thôi.”
Asmar ngẩng đầu nhìn bóng lưng Jesse đơn độc phía trước, những sự kiện hôm qua nháy mắt lướt qua, trái tim như bị ai vò, thoáng chốc đau đến nỗi hô hấp cũng thấy khó.
Thạch Phi Hiệp thấy hắn dừng bước, mở miệng hỏi: “Sao thế?”
Asmar giật mình hoàn hồn lại, hít thở sâu mấy hơi, lắc đầu nói: “Không sao cả.”
Thạch Phi Hiệp nhìn hắn, rồi lại nhìn Jesse, như ngộ ra điều gì đó.
Isfel nói nghiêm túc: “Chỉ kẻ nhu nhược mới sợ hãi sự thật.”
Thạch Phi Hiệp cứng thẳng sống lưng, bật nói: “Ta không phải kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216910/chuong-72.html