Edit: Hiên
Beta: Tsuki813
Thạch Phi Hiệp bị khí thế lạnh thấu xương từ trên cao chiếu xuống của hắn khiến cho kinh sợ, mở miệng: “Không xui xẻo thế chứ?”
Chung quanh dường như vĩnh viễn chẳng có hồi âm.
Hắn quay đầu nhìn lại.
Asmar như biến thành thằng ngốc, hai mắt mở to trừng trừng nhìn phía trên, không hề nhúc nhúc.
Locktine Boutini vẫn luôn quan tâm hai người là người đầu tiên thấy có điều không ổn, sau đó đám người Antonio cũng dừng bước, theo ánh mắt họ nhìn về phía nam tử cao cao tại thượng kia.
Xem xét tình hình, phải tám chín phần mười rồi. Thạch Phi Hiệp thầm thở dài: Quả nhiên người đã không may, uống nước còn hóc răng.
Asmar dùng thanh âm gần như không thể nghe thấy nói: “Đến rồi.”
Hắn nói rất khẽ, nhưng Thạch Phi Hiệp vẫn nghe được sự run rẩy trong đó.
“Hắn có nhược điểm gì?” Xem ra không thể giải hòa rồi, lừa dối chưa chắc đã thành công, Thạch Phi Hiệp bắt đầu lo đến khả năng đấu võ.
Locktine Boutini đi vòng trở lại, lạnh nhạt nói: “Một nghìn năm trước, là Asmar.” Câu trả lời của Locktine Boutini càng khiến Asmar thêm cứng đờ, “Hồi đó ta phải làm bộ bắt cóc nó, mới cứu nó ra được.”
…
Lợi dụng tình cảm của người ta để thoát khỏi người ta.
Thạch Phi Hiệp vạch thêm vào bảng tội lỗi của hắn thêm một nét.
Asmar đột nhiên bừng tỉnh, không quay đầu vọt lên, “Chạy mau!”
Thạch Phi Hiệp nhìn chấm đen đã sắp hòa vào đường chân trời, thở dài nói: “Hỡi ôi nghĩa khí.”
Locktine Boutini xụ mặt nhìn hắn, “Nếu ngươi muốn cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216909/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.