“Xoẹt!”
Thanh âm quần áo bị xé từ bên trong truyền đến, hai gã tu sĩ bên ngoài nhìn nhau cười.
Mà trong phòng, trong tay nam tử cầm một mảnh vải nhỏ vừa xé xuống trên người Lãnh Sương, cầm lên mũi ngửi một hơi sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào da thịt trắng nõn bị lộ ra của nàng, khuôn mặt say sưa: “Y phục của mỹ nhân cũng rất thơm.”
Gương mặt Lãnh Sương không chút thay đổi, thần sắc không động lấy một lần, y phục trên người là bị thay, ngay cả vũ khĩ cũng vô dụng, bằng không vừa rồi sẽ không phải chỉ xẹt qua cổ hắn, mà là mạng của hắn!
Có điều nếu như đổi thành chủ tử, tin rằng vừa ra tay tên này đã chết rồi, chủ tử giết người không cần dùng vũ khí, xem ta nàng còn phải theo chủ tử học mọt chút bản lĩnh tay không giết người rối.
“Mỹ nhân, lại đây vui đùa nào, ta không tin nàng có thể vẫn trấn tĩnh như vậy.” Nam tử nói xong, tiếp tục ra tay đánh vế phía Lãnh Sương, Lãnh Sương trực tiếp bắt lấy bình hoa bên cạnh ném tới, nam tử né tránh được bình hoa kia, vỡ nát dưới đất.
Nàng không né tránh mà tiến lên trước, hai người gia đấu mấy chiêu, xiêm y nơi vai trái của nàng lại bị xé, y phục trên người giống như bị nam nhân kéo xuống vậy, lộ ra một mảnh da thịt trắng nõn, ngay cả cảnh xuân trước ngực cũng như ẩn như hiện, cả người dường như đứng không vững mà nhào về phía bình hoa bị vỡ, cánh tay quệt qua mảnh vỡ trên đất, máu tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255661/chuong-563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.