Lâm Bác Hằng sống đã gần trăm năm, có thể không biết trong lòng ông có ý định gì sao? Ông chỉ liếc mắt nhìn ông, cười nói: “Cái này là đương nhiên, đệ muốn ra ngoài thì để Tố Tích đi với đệ! Nhiều năm như vậy đệ không đến đây, nơi đây cũng đã thay đổi rất nhiều, đi lại nhìn xem một chút cũng được.”
“Đại ca, nói thật cho huynh biết! Hiện giờ đệ vừa nhìn thấy Tố Tích chỉ muốn trốn đi, đệ thực sự sợ nàng ấy.” Phượng lão thái gia không uống trà, mà là cầm hô lô rượu uống một ngụm, nói: “Huynh nói nếu để con trai cùng cháu gái đệ biết chuyện này, cái mặt già này của đệ biết giấu nơi đâu?”
Nghe đến lời này, Lâm Bác Hằng không hài lòng, lập tức trầm mặt: “Sao vậy? Muội muội Tố Tích của ta không lọt vào mắt đệ sao? Khiến đệ mất mặt? Đệ cũng không nghĩ xem là ai khiến muội ấy đợi nhiều năm như vậy, đệ chỉ nghĩ đến gương mặt già nua của đệ, sao không nghĩ xem một cô gái như Tố Tích chờ đợi nhiều năm như vậy đã phải chịu bao nhiêu lời nói xấu sau lưng? Sao không nghĩ xem muội ấy làm vậy khó khăn đến nhường nào?”
“Đại ca, huynh biết đệ không có ý đó mà.” Phượng lão thái gia than một tiếng, đã không biết nói thế nào, nói đi nói lại chỉ có càng nói càng loạn.
Lâm Bác Hằng đặt chén trà xuống, đứng lên nói: “Lâm gia này đệ cũng quá quen thuộc rồi, trừ phi không hy vọng đệ rời đi, trong phủ cũng không hạn chế hành động của đệ, đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255601/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.