Mấy người Phượng Cửu rời đi, không phải cưỡi ngựa đi, cũng không phải ngồi xe ngựa, mà là trực tiếp ngồi lên phi thuyền rời đi. Người ra tiễn ngoại trừ nhóm Phượng vệ lưu luyến không rời, thì cũng chỉ có Phượng Tiêu tâm trạng lo lắng.
Hôm nay, Phượng gia đã là vương triều Phượng Hoàng, lại có cường giả bảo vệ, đương nhiên không thể so với bình thường. Dù người trong thành có thấy phi thuyền bay ra từ hoàng cung, thì cũng chỉ kinh ngạc chứ không nói một lời.
Còn trên phi thuyền, tiểu Thôn Vân và Lão Bạch nằm ở bên ngoài, thi thoảng ghé đầu ra ngoài phi thuyền nhìn mây trời ngay trước mắt.
Còn trên mặt Lãnh Hoa vẫn nở nụ cười vui vẻ, như một đứa nhóc theo người lớn ra ngoài du ngoạn mà vui mừng vậy. Trừ lúc đầu lo sợ khi ngồi trong phi thuyền nhìn xuống thấy trời cao, thì cũng đã từ từ thích nghi, trên mặt chỉ còn lại vui vẻ.
Khác với những người đang ngồi, hắn làm quen trong ngoài của phi thuyền trước, tiện thể chuẩn bị nước trà và điểm tâm cho bọn họ, để mọi người có thể uống chút trà, ăn chút điểm tâm tán gẫu, thả lỏng tinh thần trên phi thuyền.
Diêm chủ ngồi ở bên ngoài nhìn chiếc phi thuyền đang bay về phía trước, nhìn thấy một đôi mắt xinh đẹp giảo hoạt trên phi thuyền đang nhìn chằm chằm hắn, Phượng Cửu mỉm cười nhẹ nhàng, nâng chén nước trà Lãnh Hoa vừa pha xong khẽ nhấp một ngụm.
“Nói đi! Lại có chủ ý quỉ quái gì nữa?”
“Hì hì.” Phượng Cửu ngượng ngùng cười, đôi mắt long lanh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255595/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.