Nhưng chờ ông không phải mặt đất cứng ngắc, mà là một vòng ôm mềm ấm thơm ngát.
Phượng lão thái gia cứng người, trong chớp mắt không dám nhúc nhích, tiếng của ông còn nhỏ hơn muỗi kêu gấp mấy lần, chậm rãi nói: “Chuyện này, Tố, Tố Tích này, như vầy khó coi chết được, muội mau buông tay ra, thả ta xuống.”
Ám vệ ở chỗ tối thấy cảnh đó, khóe môi giật giật, dời ánh mắt đi.
Có thể dễ nhìn không? Một ông già, bị một cô gái trông như đôi mươi ôm vào trong lòng. Hình ảnh đấy, đã nhìn thấy thì không đẹp mắt.
Cô gái kia mặc y phục xanh biếc trang nhã, hông đeo đai lưng cùng màu, tua rua tinh xảo rũ xuống bên eo, tà váy bay nhẹ trong gió, vài sợi tóc đen rũ trước ngực, dung mạo như họa, xinh đẹp đằm thắm.
Lúc này khóe môi nàng khẽ cong lên, trong con ngươi thu thủy hiện lên ý cười. Nhìn người bị nàng ôm trong ngực, giọng nói nhẹ nhàng từ tốn mang theo trêu chọc: “Như vậy khó coi hả? Sao lại thế? Muội cảm thấy rất tốt.”
Nhận thấy ông đang căng thẳng, nàng nhíu đôi chân mày thanh tú lại, trách cứ nói: “Huynh cũng thật là, giờ tuổi cũng không còn nhỏ, sao lại bắt chước một thằng nhóc trèo tường? May mà lần này được ta đỡ lấy, nếu té xuống không được đỡ, gãy xương thì xem huynh làm sao.”
Phượng lão thái gia bắt đầu xấu hổ muốn tìm một chỗ để chui xuống, lúc ông được đón lấy thì bắt đầu dùng ống tay áo che mặt không dám nhìn người. Nhưng vẫn cứ bị ôm, không giám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255596/chuong-498.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.