Tiểu Lục không biết từ lúc nào đã chuồn mất, Tiết Thụy đứng bên cạnh ta, cao hơn ta một mảng lớn.
"Ta đã gặp Trần Quý rồi." Tiết Thụy nói, "Đa tạ nàng đã chăm sóc mẫu thân ta."
"Ta vốn là tì nữ ngươi mua về, hơn nữa ngươi đã cảm ơn ta mấy lần rồi."
Mỗi bước mỗi xa
"Nhưng những gì nàng làm đã vượt quá bổn phận của một tì nữ, mọi thứ trong căn nhà này có thể nói đều do một tay nàng gây dựng, vì vậy không nên là nàng rời đi.”
"Ta đã nghĩ kỹ, nàng không gả cho ta cũng được, nàng ở lại, ta sẽ đưa mẫu thân đi chỗ khác."
Tiết Thụy nói: "Nhưng hiện giờ ta vẫn còn đang nhậm chức trong quân, hai năm tới e rằng không có thời gian rảnh, mẫu thân e rằng vẫn phải nhờ nàng chăm sóc, nhưng nàng cứ yên tâm, tiếp theo ta sẽ trả công cho nàng."
Nói xong, Tiết Thụy mở cái túi xám bạc treo bên hông ngựa ra.
Ta tò mò, liếc mắt nhìn vào trong, chỉ thấy vàng óng rực rỡ, hóa ra là một túi vàng thỏi.
"Đây! Tất cả đều cho nàng."
Ta cố gắng bịt miệng, sợ mình kêu ra tiếng.
Chỉ hỏi, ai lại dùng cái bao tải rách rưới như vậy để đựng vàng, hơn nữa lại là cả một bao lớn.
Kỳ lạ hơn là, hắn lại nói tất cả những thứ này đều cho ta.
Ha, ha ha.
Ta quả thực không biết nói gì cho phải.
May mắn thay, Tiết Thụy đã buộc lại miệng túi.
"Những chuyện này để sau hẵng nói, hiện giờ quả thực có một chuyện khẩn cấp, muốn nàng cùng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/5292747/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.