Binh lính đi cùng Tiết Thụy về nhà tên Tiểu Lục, nghe nói phụ mẫu cậu ta đã mất, mười tuổi đã theo mấy ca ca đi lính, chiến trường hung hiểm, mấy người ca ca lần lượt qua đời, chỉ có cậu ta nhờ Tiết Thụy chiếu cố mà sống sót.
Từ đó cậu ta đi theo Tiết Thụy, trở thành thân binh của hắn.
Còn về Tiết Thụy, vì người lanh lợi, ngay từ đầu làm trinh sát do thám tình hình địch, gian khổ không ít, chỉ nói hiện giờ đang làm Tổng binh dưới trướng một vị tướng quân.
Lần này cũng là vì công vụ trong người, đặc biệt xin mấy ngày phép về nhà, sau đó còn phải đêm ngày lên đường theo kịp đại quân.
Trong lúc nói chuyện, Tiết Thụy cũng đã ăn mấy bát mì, mấy món ăn nhỏ trên bàn đã bị Tiểu Lục và hắn "quét sạch".
Tiết di vừa nghe hắn còn phải đi, nước mắt liền tự nhiên chảy xuống.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng bà cho thuận khí.
Ta âm thầm thở ra một hơi, trong lòng bàn tay đều ra một tằng bạc hãn.
“Tiết di, chẳng phải người còn dạy ta hay nam nhi tốt thì chí ở bốn phương, sao chính người lại khóc lên thế này?”
“Là ta tham lam, nay có thể về thăm ta đã là mãn nguyện rồi.” Tiết di nói.
Ánh mắt Tiết Thụy nhìn khắp mọi ngóc ngách trong nhà.
Nhìn căn nhà mới sửa sang, đồ đạc trong nhà, ngón tay thon dài sờ sờ miếng vải ở góc áo Tiết di, cuối cùng lại nhìn về phía ta.
“Không ngờ năm đó ta nhất thời hứng khởi mua ngươi về, lại giúp ta một việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/5292746/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.