Tào phu nhân thoạt trông bình tĩnh hơn nhiều.
"Nghe nói thợ săn đã mua Giang Tuyết đã đi đầu quân, chắc hẳn ngươi đã gây dựng được chút sự nghiệp trong quân, nay mới dám hành xử như vậy chứ."
Tiết Thụy gật đầu.
Tào phu nhân nói: “Nhưng Giang Tuyết năm đó cũng chỉ là tì nữ mà ngươi mua về, nay ta nguyện bỏ ra số tiền lớn để mua nàng ta về lại, không phải làm nô tỳ, mà là để nàng ta làm chủ nhân, sống cuộc sống tốt đẹp, ngươi còn có gì mà không vui?”
Tiết Thụy nói: “Ngươi cho rằng làm chủ t.ử là được, cho nên không cân nhắc cảm nhận của người khác, đó gọi là làm chủ t.ử đấy sao, có khác gì làm ch.ó đâu chứ.”
“Ngươi không thể làm chủ cho quyết định của Giang Tuyết, đúng chứ?”
Tào phu nhân nhìn về phía ta.
Lần này, ta dũng cảm đứng trước mặt nàng ta.
“Rõ ràng ta đã bày tỏ không muốn, ngươi lại không nghe, cho rằng ta đang làm bộ làm tịch, sau đó lại nhiều lần đe dọa, còn nói muốn mua ta về lại.”
“Thử hỏi, ngươi từng xem ta là một con người bao giờ, Tiết Thụy nói rất phải, ngươi xem ta là ch.ó mới đúng.”
“Hiện giờ ta nói lại cho ngươi nghe một lần nữa, dù ngươi có bỏ tiền ra gấp trăm lần ta cũng không muốn, nếu có thể, ta hy vọng không nhìn thấy những kẻ nội tâm xấu xa như các ngươi.”
“Còn cả phu quân của ngươi nữa, ta nhìn hắn một cái cũng thấy ghê tởm.
“Chỉ có ngươi mới coi hắn là báu vật, tranh giành, phòng ngừa, cúng bái như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/5292748/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.