Dịch: Quyên Nami
Thấy Tiểu Châu sợ hãi khiến cho đầu óc của tôi như bị một đám mây mù che phủ, vừa rồi cô ấy giới thiệu cho tôi về 3 con dao nhưng tôi chỉ nghĩ đơn giản là chúng khác nhau về tên gọi chứ chức năng vẫn chỉ là dao để khắc gỗ mà thôi, tôi cũng đâu phải là dân điêu khắc chuyên nghiệp nên đâu có biết sự khác nhau của chúng là gì?
Đặc biệt là con dao mà Tiểu Châu gọi là dao dùng để khắc ánh mắt cho súc sinh này, nó lớn hơn 2 con dao còn lại nên dễ cầm hơn và sử dụng thoải mát hơn.
Tiểu Châu lo lắng nhìn chằm chằm vào cái tượng người bằng gỗ mà tôi vừa dùng dao súc sinh để khắc ánh mắt cho nó, trán cô ấy đổ đầy mồ hôi.
"Ông nội nói, tuy rằng gỗ đều giống nhau nhưng dao khắc thì lại có linh tính, đặc biệt là ba con dao này, tuyệt đối không được dùng sai, nếu không thì sẽ xảy ra chuyện lớn!"
Nghe Tiểu Châu nói nghiêm trọng như vậy khiến lòng tôi cũng cảm thấy rất hoang mang, có thể sẽ xảy ra chuyện lớn gì đó thì tôi không biết nhưng mà tôi cũng đã chứng kiến nhiều chuyện kỳ quái xảy ra rồi cho nên không thể không tin chuyện này được.
"Như vậy thì nguy rồi, vừa nãy em chỉ nói cho anh biết mấy con dao đó chuyên làm gì chứ đâu có nói anh phải dùng con dao nào để khắc đâu?"
Tiểu Châu liền giậm chân một cái, đột nhiên có tiếng ho từ sau nhà vọng đến, sau đó thầy Chu từ từ đi ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192563/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.