Dịch: Quyên Nami
Tôi đang ngẩn người nhìn chăm chú cái tượng gỗ này thì bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói từ phía sau truyền tới:
"Ông nội, có khách đến thăm ạ?"
Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy một cô gái chừng hơn 20 tuổi đang mặc một cái tạp dề bên ngoài, mặc dù nhìn vóc dáng của cô ấy rất bình thường nhưng lại cảm thấy rất sạch sẽ, nhẹ nhàng và thanh thoát.
Không hiểu sao khi cô ta nhìn thấy Đầu Viên thì nhăn mặt rồi liếc xéo hắn ta một cái.
"Tiểu Châu, ra sau nhà lấy mớ hàng mà tối qua mình đã điêu khắc xong đem ra đây giao cho khách"
"Dạ"
Cô gái tên Tiểu Châu này nghe vậy liền quay trở vào trong nhà lấy hàng đem ra cho Đầu Viên.
Từ nãy tới giờ Đầu Viên thấy tôi cứ nhìn chăm chú vào cái tượng gỗ trước mặt nên hỏi:
"Mới vừa rồi, anh thấy chú mày cứ nhìn chằm chằm vào cái tượng gỗ này, thích rồi đúng không?"
Tôi chưa kịp trả lời thì thầy Chu ngẩng đầu lên cười nói:
"Xui ghê, nếu như là cái gì khác thì thầy sẵn sàng tặng cho con làm kỷ niệm rồi đó, nhưng mà hàng người gỗ này thì thầy không tặng được"
Tôi phì cười, gật đầu nói:
"Dạ, hàng người gỗ này được thầy Chu điêu khắc sinh động quá, nhìn cứ giống như là người thật vậy đó, lúc thầy điêu khắc khuôn mặt cho chúng nó là thầy tự tưởng tượng ra hay sao ạ?"
Thầy Chu đổi một con dao khác, lắc đầu nói:
"Chạm trỗ gốc cây khác với điêu khắc tượng gỗ, chạm trổ gốc cây là dựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192562/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.