Dịch: Quyên Nami
Đã qua 12 giờ, trong nháy mắt tim tôi như muốn ngừng đập, tôi vội vàng lôi thằng bé trở ngược lại vào một lớp học gần đó, còn chưa đi tới được cửa lớp thì tiếng cười đó càng ngày càng gần cứ giống như là nó đang ở ngoài hành lang vậy. Thằng bé nghe thấy tiếng cười kia thì tỏ ra sợ hãi, dừng lại không dám đi rồi nói nhỏ:
"Chú ơi, con sợ!"
Tôi nhìn nó mà dở khóc dở cười, ủa bây giờ cũng biết sợ rồi sao? Lúc chạy vào đây và vọt lên đến tận lầu 4 sao không biết sợ đi? Nhưng đây không phải là lúc để tôi giáo huấn thằng bé nên tôi nuốt cơn giận xuống rồi quan sát cánh cửa lớp để tìm cách đối phó với tình huống khẩn cấp lúc này.
Tiếng cười phía bên ngoài càng ngày càng trở nên lạ lùng, lúc đầu nghe rất vui vẻ nhưng giờ đây nó trở nên man rợ, ghê người, nghe như ai oán khiến con người ta lạnh hết cả sống lưng.
Không thể ra ngoài được, tiếng cười đó đã gần lắm rồi cứ giống như nó đang lơ lửng bên ngoài hành lang vậy, nhất định là ngoài cửa có quỷ!
Tôi kéo một bộ bàn ghế tới chặn cánh cửa lại, sau đó kéo thằng bé lùi lại phía sau đến tận cuối lớp học, mắt vẫn dán chặt vào hai cánh cửa chính của lớp. Mấy phút trôi qua, tiếng cười ở bên ngoài hành lang cũng dần dần biến mất trả lại không gian yên tĩnh đến ngợp thở.
Điều đáng sợ nhất không phải là những âm thanh rợn tóc gáy kia mà chính là sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192558/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.