Dịch: Quyên Nami
Học viện Thương Mại vào ban đêm mờ ảo dưới ánh trăng trông thật quỷ dị, ghê người. Sân trường ngổn ngang đầy những mảnh ngói vỡ và gạch vụn. Vừa đặt chân vào sân trường bất giác tôi rùng mình ớn lạnh.
Tôi đưa mắt nhìn quanh thì thấy được thằng bé đã chạy vào dãy phòng học số 1 đối diện sân trường. Tôi không dám chậm trễ vội vàng đuổi sát theo sau.
Dãy phòng học trước mắt tôi đã rất đổ nát, cửa sổ chỉ còn lại lác đác vài tấm kính vỡ, khung cảnh bên trong tối om như mực, cánh cửa lớn đã mục nát từ lâu, tôi hít sâu một hơi, siết chặt nắm đấm, bước vào.
Sảnh lầu một rất vắng lặng, đầu cầu thang có để một chiếc đồng hồ khiến tôi liên tưởng đến chiếc đồng hồ giết người ở công ty lúc trước, cái khung cảnh mờ ảo âm u này khiến tôi lạnh cả sống lưng, chỉ đứng ở đại sảnh một lúc tôi liền gọi lớn:
"Nhóc ơi, mau ra đây đi, ở đây không phải là chỗ để chơi đâu!"
Tiếng của tôi truyền đi dọc hành lang của dãy phòng học bỏ hoang này rồi vọng ngược trở lại nghe rất quỷ dị.
Tôi gọi nhưng thằng bé vẫn lặng im. Trong lòng tôi vừa lo vừa sợ, tôi chửi thầm: Thằng quỷ này đúng là đầu óc có vấn đề mà, trời tối vầy mà dám chạy vào đây, thiệt không biết sợ là gì!
Tôi nhớ lời của mẹ nó đã nói do hồi nhỏ nó chạy vào đây chơi bị quỷ nhập nên lúc trở ra mới điên dại như vậy, lần này lại chạy vào đây không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192557/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.