Mộng Nga nói xong những lời này không đợi tôi nói thêm lời nào đã vội vã đẩy cửa bước ra ngoài.
Bạch Phàm chỉ biết chuyện chúng tôi đến thung lũng Lá Đỏ, ngoài ra cô ấy không biết bất cứ chuyện gì khác có liên quan, cho nên khi nghe Mộng Nga nói như vậy cô ấy trở nên hoang mang quay sang nhìn tôi chằm chằm.
Lão Lưu thấy vậy lạnh lùng nói:
"Mộng Nga cũng đã nằm mơ rồi, đường đi cũng đã chỉ cho mi, chuyến đi đến Trường Bạch này coi như cũng không hoài công vô ích, ngày mai chúng ta trở về thôi"
Mặc dù câu trả lời của Mộng Nga không khiến tôi hài lòng lắm nhưng dù sao tôi cũng đã biết được cách duy nhất để tự cứu lấy bản thân và cứu cô bé là điều tra vụ án.
Điều tra thì điều tra, tôi thầm than thở, sau đó cùng lão Lưu và Bạch Phàm trở về phòng nghỉ ngơi.
Những ngày vừa qua thật sự quá mệt mỏi, Mộng Nga tính rủ chúng tôi lên núi xem đá trầm tích nhưng không có ai hứng thú nên thôi. Tối đến, sau khi thõa thuận về kế hoạch trở về thành phố ngày mai, tôi chuẩn bị ít tiền rồi đến phòng Mộng Nga nói lời tạm biệt.
Mộng Nga thức rất khuya, thấy tôi tới liền tươi cười mời tôi ngồi, tôi nói cho chị ấy biết kế hoạch của tôi và cảm ơn chị ấy một cách chân thành, dù sao đi nữa, Mộng Nga đã chỉ cách cho tôi hóa giải lời nguyền nên chị ấy chính là ân nhân của tôi.
Mộng Nga làm việc ở trên núi, dường như công việc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192550/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.