Lão Lưu và Bạch Phàm vẫn còn ở trong rừng cho nên khi nghe tin đã tìm thấy hai xác chết khiến tôi sợ toát cả mồ hôi hột, tôi vội vã chạy theo Mộng Nga lao ra ngoài.
Người đến gõ cửa báo tin cho chúng tôi là một anh chàng kiểm lâm nhỏ con, thấy anh ta tôi vội hỏi:
"Người anh em, trong số hai thi thể đó có ai là nữ không?"
Anh ta lắc đầu nói:
"Tôi cũng không biết nữa, họ mới kéo hai cái xác về để ở bên kia kìa, chúng ta cùng qua đó xem sao"
Nói xong anh ta đi trước dẫn đường, trái tim của tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi cùng Mộng Nga vội vàng theo sau.
Trên một khoảng đất rộng, người ta đứng thành vòng tròn bao quanh hai cái thi thể phủ vải trắng đang đặt trên mặt đất và xì xầm bàn tán.
Tôi cuống cuồng rẽ đám đông lao vào phía hai cái thi thể, trống ngực tôi đập thình thịch, chắc là không phải lão Lưu và Bạch Phàm đâu.
Tôi hít sâu một hơi, tay run run chậm rãi vén tấm vải trắng lên.
Nhìn thấy mái tóc hoa râm mà tim tôi như ngừng đập: là lão Lưu!
Nước mắt của tôi chực trào ra khi tôi kéo tấm vải trắng lên hết, đó là một lão già nhưng không phải là lão Lưu mà lại là lão Trương.
Sau đó tôi vén tiếp tấm vải trắng kia lên thì đó chính là học trò của ông ta, Tiểu Chu!
Hai người bọn họ môi trắng bệch, rõ ràng là đã mất nước từ lâu, có lẽ họ cũng bị lạc đường như tôi nên chưa tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192549/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.