Thấy vậy, tôi sợ Bạch Phàm gặp nguy hiểm nên không kịp nghĩ nhiều chỉ hét lên một tiếng rồi cầm tờ báo lao vọt đến.
Thấy tôi hành động như vậy cả nhóm hoảng hốt nhìn tôi một cách lo lắng.
Tôi kéo Bạch Phàm dậy, đẩy cô ấy đứng ra phía sau lưng tôi rồi chỉ tay vào lão Trương nói:
"Ông ta là quỷ, ông ấy đã chết trước khi lên núi rồi!"
Bạch Phàm và lão Lưu ngây người khi nghe tôi nói vậy.
Lão Trương nghe vậy cười nói:
"Nè nhóc, sao cậu lại nói ta là quỷ vậy hả? Ta không muốn đóng vai này đâu nha!"
Lão Lưu ở phía sau cũng lên tiếng:
"Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy hả? Cái thằng nhóc này mi đang nói bậy bạ cái gì đó hả?"
Tôi biết lão Trương đâu dễ gì mà thừa nhận chuyện này cho nên tôi quay lại nói với lão Lưu:
"Hai người này đã chết trong một vụ tai nạn xe khi trên đường đến núi Trường Bạch rồi, không tin thì ông xem đi"
Vừa nói tôi vừa đưa tờ báo cho lão Lưu.
Ngay khi tôi đưa tay ra, tôi đã sợ điếng hồn khi phát hiện thứ mà tôi đang cầm trong tay không phải là tờ báo mà là một nắm giấy tiền vàng mã!
Lão Lưu cầm mớ vàng mã mà tôi đưa rồi cau mày hỏi:
"Ở nơi rừng núi hoang vu này mi lấy đâu ra mớ vàng mã đó vậy?"
Nhìn đống vàng mã mà tôi ngẩn người, rõ ràng là gã đàn ông kia đưa cho tôi tờ báo kia mà!
Tôi kìm nén nỗi sợ quay đầu nhìn lại thì gã đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192546/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.