Vách ngăn giữa buồng sau của xe và ca-bin đã bị xé toang đồng nghĩa với việc tuyến phòng thủ cuối cùng của chúng tôi đã hoàn toàn bị đánh sập.
Dù tôi và Đầu Viên có cố gắng mở cửa thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ phí công vô ích.
Trong lúc khẩn cấp, Đầu Viên rút con dao quân đội của Thụy Sĩ đeo ở thắt lưng ra đập mạnh vào cửa kính xe.
Tình huống trong xe lúc này cực kỳ quỷ dị, tôi nhìn thấy một bàn tay khô đét thò ra từ lổ hổng của tấm vách ngăn và đang cào loạn xạ. Tôi sợ hãi ép chặt người vào thành cửa xe.
Khi Đầu Viên nhìn thấy bàn tay này, anh ta đã sợ hãi đến nổi gần như đứng hình chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng:
"Ối"
Vô tình bị bàn tay này chụp trúng, áo quần của Đầu Viên bị cào rách một mảng để lại mấy dấu móng tay còn đang chảy máu.
“Lấy dao chém nó đi!"
Tôi hét lên với Đầu Viên, nghe thấy vậy, anh ta như choàng tỉnh, cầm dao định chặt bàn tay thì đột nhiên một tiếng "xoảng" vang lên.
Một cục đá lớn bay vào trong xe.
Vô số mảnh kính vỡ của xe văng lên người chúng tôi cùng với sự ghé thăm của cục đá kia.
Kính xe đã bị đập vỡ!
“Đầu Viên, chạy mau!"
Tôi kéo đệm ghế lên rồi đẩy về phía sau, tạm thời chặn lại khoảng trống trên tấm sắt.
Đầu viên liền vội vàng trèo ra ngoài thông qua mảng kính vỡ, sau đó đưa tay kéo tôi ra.
Trong vòng vài phút, hai chúng tôi đã thực sự trải qua toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192529/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.