Đây chẳng phải tuyến xe cuối ngày số 13 chúng tôi “đươc” lái hàng đêm sao?
Thế quái nào nó lại xuất bến giờ này? Còn nữa, ai đang ngồi ghế tài xế cơ chứ?
Tôi quay đầu nhìn về góc đậu xe phía tây bắc trong sân. Con hàng 13 vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, nằm chình ình ra đó đấy thôi.
Vừa suy nghĩ tôi vừa hướng mắt ra đường cái, phát hiện mọi thứ đã trở nên trống vắng và im ắng như lúc ban đầu, không hề có dấu vết gì chứng tỏ từng có một tuyến xe buýt vừa chạy qua đây.
Cu Sáu đi tuốt luốt đằng trước mãi không thấy tôi đi lên sóng vai cùng nó, bèn quay đầu phát hiện tôi đang đóng đô ngoài cổng, nó kêu í ớ:
“Anh haiiiii! Mần chi rứaaaaa! Về lẹ điiiii!”
Tôi vỗ vỗ đầu rồi chậm chạp đáp trở lại một tiếng, sải chân bước tới chỗ cu Sáu rồi cùng nó lên lầu quay về kí túc xá.
Sáng sớm hôm sau tôi bị cu Sáu hò hét lay tỉnh. Tôi đang trong giấc say nồng, theo phản ứng đưa chân đạp nó ra, mỗi tội đòn bánh tét này vỏ rất dày, nó cứ lăn lăn húc tới, vừa húc vừa gào có vẻ rất sung sướng:
“Dậy dậy dậy! Dậy dậy dậy! Lưu Khánh Chúc đến tìm anh hai nè!”
Nghe đến tên lão Lưu, tôi liền tỉnh như sáo, lập tức bật dậy khỏi giường như gắn lo xo dưới lưng.
"Lão ấy ở chỗ nào?"
"Đang chờ anh hai ở ngoài cổng chính á!"
Tôi lật đật mặc quần mặc áo, mặt cũng không thèm rửa, ba chân bốn cẳng chạy đùng đùng xuống lầu.
Sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192502/chuong-46.html