Dịch: Mộ Quân
Người giấy biến mất rồi!
Lúc Lưu Vân Ba đưa cho tôi người giấy này, tôi thực sự không thấy yên tâm một chút nào nên cứ luôn nhét trong túi quần như vật bất ly thân.
Có điều, vừa rồi nghe ông bảo an kể chuyện mười năm trước, trùng hợp lại không tìm thấy người giấy, hai thứ đồng thời kết hợp khiến tôi hãi cả hùng!
Tôi khẩn trương hỏi ông bảo vệ:
“Ông anh này, vụ trăm quỷ khóc tang ấy, là do tờ giấy vàng hình người đó à?”
Ông bảo vệ ngẫm nghĩ một lúc rồi hạ giọng trả lời:
"Năm đó mọi thứ phát sinh quá đột ngột, tui cuống quá chừng nên không có hỏi kỹ ông bạn đó, nhưng mà tui chắc chắn nó ít nhiều gì cũng dính dáng tới à."
Cu Sáu cảm thấy tò mò, nó hỏi:
"Mặt ông anh bị lửa thiêu thành như vầy, còn bạn của ông anh thì sao? Không bị gì hả?"
Ông bảo vệ thở dài đáp.
"Làm sao mà có thể không có chuyện gì cho được! Móc nguyên con mắt ra còn gì! Không những thế, sau vụ cháy kia, ổng cũng vì tui mà chấp nhận sống chui nhủi trong tòa tháp 2386. Tui thực sự không có mặt mũi mà gặp lại ổng nữa."
Đầu Viên nghe xong không kìm được lòng cảm phục, gã thốt lên:
"Bạn của ông đúng là người tình thâm nghĩa trọng! Ông ta tên gì? Có thời gian tôi phải đi thăm hỏi ông ấy một phen."
Ông bảo vệ gật gật đầu trả lời:
"Vậy cũng tốt. Nếu các cậu gặp được ông ấy, đừng quên nhắn lại cho tui một tiếng tình hình ổng thế nào, sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192501/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.