Sở Giá Quân tỉnh lại trong bệnh viện.
Quanh cổ gã có vết khâu và băng bó, bên trong lẫn bên ngoài đều có cảnh sát canh gác. Gã chỉ muốn xem Kỷ Dũng Đào đang ở đâu, xoay đầu tìm kiếm nhưng vết thương ở cổ đau nhói.
Cửa mở, hai cảnh sát mặc cảnh phục bước vào, một nam một nữ, mỉm cười hiền hậu bước đến bên giường bệnh, trông như những người nhiệt tình đến thăm bệnh trẻ nhỏ; nụ cười đó khiến còi báo động trong lòng hắn réo lên, quả nhiên, hai người đó mang theo cả sổ ghi chép, ngồi xuống bên cạnh giường: Cậu thấy thế nào rồi?
Sở Giá Quân giả bộ yếu ớt hết mức có thể, lắc đầu.
Người thẩm vấn: Không sao cả, chúng tôi chỉ hỏi cậu mấy câu thôi. Nhân tiện, có tin này muốn nói với cậu, đồng chí Lưu Vĩ Đức đã hy sinh rồi.
Tầm mắt của hai người đó quét qua từng chi tiết trên khuôn mặt Sở Giá Quân.
Lúc đầu, ánh mắt của Sở Giá Quân hơi mơ màng: Lưu Vĩ Đức… Lưu Vĩ Đức… có phải cái người… cái người ở đơn vị của anh Dũng…
Người đàn ông gật đầu.
Sở Giá Quân khàn giọng nói: Em nhìn thấy chú ấy… khục khục…
Sở Giá Quân: Vậy, người mà em thấy là chú ấy thật sao?
Cả hai người kia đều không trả lời, diễn xuất của Sở Giá Quân không nhận được bất kỳ đánh giá nào cả,
Người thẩm vấn: Tên của cậu là?
Sở Giá Quân: Hứa Phi.
Người thẩm vấn: Tuổi?
Hai mắt Sở Giá Quân chớp liên tục, gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-tap-nhung-vu-an-bi-an-trong-khu-chung-cu-song-ai-nha/2446628/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.