"Ha ha, mày ngày thường cứ hay bắt nạt các bạn thú khác, ỷ vào mình chạy nhanh nhảy cao ghê gớm lắm à, quả báo đến rồi chứ gì!" Ngón tay thon dài điểm nhẹ lên trán nó. Thỏ Ông Già lật người lại, phơi cái bụng trắng hếu ra, đôi mắt to tròn như hai quả nho đen nhìn Tô Ngọc đầy ai oán.
Ngón tay chạm vào cái bụng mềm mại của nó khiến cô không nhịn được chọc chọc mấy cái, cuối cùng chuyển sang gãi ngứa cho nó. Thỏ Ông Già thoải mái híp mắt, bốn cái chân ngắn cũn mềm oặt rũ xuống.
"Meo meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ nhìn thấy bộ dạng này của nó liền ngứa mắt, bước tới húc nó ra, đứng dậy dùng hai chân trước ôm lấy tay Tô Ngọc không buông.
"Cũng gãi cho mày nữa." Tô Ngọc cười gãi bụng và cằm cho Tiểu Nhu Mễ, cái đuôi của nó vui vẻ vẫy qua vẫy lại.
Bị cắt ngang dịch vụ gãi ngứa, Thỏ Ông Già tức điên lên. Nó húc mạnh vào Tiểu Nhu Mễ một cái. Nếu không gãi cho tao thì tất cả mọi người đừng hòng được gãi! Một mèo một thỏ lại bắt đầu màn quyền cước trên bãi cỏ. Tô Ngọc lắc đầu tránh ra, hai con bướm lớn bay lượn quanh cô.
Hai con bướm này đi theo bay ra sau khi Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đi chuyến nữa vào thung lũng hoa. Sau đó cứ đến gần tối là chúng lại bay về thung lũng, sáng ra lại bay đến thôn Linh Khê chơi. Tô Ngọc nhìn thôi cũng thấy mệt thay, nhưng bảo chúng ở lại thôn Linh Khê chúng lại không chịu, đành tùy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245922/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.