"Con này hai đứa đừng hòng nghĩ tới. Nhìn nó cường tráng như vậy, chị còn phải giữ lại để phối giống đấy, gà con sau này chắc chắn sẽ rất dễ nuôi." Có thể đối chiến với Kim Vũ và Bạch Vũ, gen của con gà trống trắng này vẫn rất tốt.
Kim Vũ và Bạch Vũ nghe xong có chút ỉu xìu, oán hận nhìn về hướng con gà trống trắng chạy trốn một cái, rồi lại chạy đi bắt nạt đám hậu cung giai lệ của nó. Không cho ăn gà trống thì bắt gà mái của nó vậy! Tiểu Nguyệt Nha và Bạch Nhị hoàn toàn là đến để chơi. Chúng đuổi theo gà chạy khắp núi đồi, cũng chẳng thấy bắt được con nào. Đuổi cho con gà này thở hổn hển chạy không nổi nữa thì chúng lại quay sang đuổi con khác.
Chờ xử lý xong gà vịt cá bắt được, cộng thêm con lợn rừng béo múp và con hoẵng ngốc nghếch mà nhóm Báo Ca săn được trong rừng sâu, người trong thôn cũng được Tô Ngọc gọi đến chung vui.
Phục Linh đẩy xe lăn cho cha cô, đang nói chuyện với một thím bên cạnh, trên mặt tràn đầy nụ cười hy vọng. Trong mắt cô không còn sự rụt rè như trước, đôi mắt linh động có thần, nhìn qua khiến người ta yêu mến.
Phục Vũ bên chân cô cũng không còn dáng vẻ đen nhẻm gầy gò trước kia, cả người trắng trẻo hơn hẳn. Tuy rằng vẫn còn chút thẹn thùng, nhưng hiện tại trắng trẻo sạch sẽ, cậu bé nghiễm nhiên trở thành một tiểu shota môi hồng răng trắng.
"Phục Vũ, Tô Phỉ Nhi..." Tiểu Nặc Nặc vừa thấy mấy đứa trẻ liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245921/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.