"Để anh làm cho." Mục Khải Nguyệt lấy từ trong sọt ra một cái cuốc nhỏ, ngồi xổm xuống cẩn thận đào. Tô Ngọc cũng chẳng hơi đâu mà giận nữa, bắt đầu giúp một tay.
Lanh quanh trong rừng nửa ngày, quả thật họ tìm được không ít d.ư.ợ.c liệu, còn có một ít nấm, mang về hầm thịt ăn thì tuyệt.
"Cẩu kỷ!" Lại còn là hắc kỷ t.ử hoang dã, treo đầy cả cây, đen kịt trĩu cành, nhìn mà Tô Ngọc cười toe toét.
"Mau đào cây, chúng ta chuyển vào không gian." Tô Ngọc cầm cuốc nhỏ bắt đầu đào, cũng không biết quanh đây còn cây nào không.
Sau khi trồng vào không gian, lại phát hiện thêm mấy cây gần đó, đều bị chuyển hết vào không gian. Tô Ngọc dùng tinh thần lực hái hết quả kỷ t.ử xuống.
"Được rồi đấy." Nhìn cái sọt đầy ắp, Tô Ngọc không thể không cảm thán khu rừng này đúng là kho báu a! Mới được bao lâu đã đầy rồi.
"Ừ, về thôi." Mục Khải Nguyệt đeo sọt, nắm tay Tô Ngọc thong dong như đi dạo trở về. Còn về phần con thỏ bỏ trốn kia, ai thèm quan tâm nó chứ. Đừng nói rừng này nhiều thú dữ nó sẽ bị thiệt thòi, bản thân nó không đi trêu chọc thú khác là đã cảm tạ trời đất rồi.
Về đến nhà, Mục Khải Nguyệt lấy những d.ư.ợ.c liệu cần dùng ra rửa sạch, Tô Ngọc ngồi một bên nhìn anh. "Thật sự không cần em giúp sao?" Cô lại hỏi lần nữa. Thật ra nhìn Mục Khải Nguyệt làm mấy việc này cũng rất vui mắt.
"Không cần đâu, Ngọc Ngọc lát nữa chờ ăn là được. Bất quá anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245923/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.