“Thật mà, thật mà, thơm quá đi, chim thích lắm!” Hồng Cô dang cánh ôm lấy Tô Ngọc, nhìn thấy người phía sau cô liền tỏ vẻ ghét bỏ, giơ đôi móng vuốt đá vào người nào đó: “Cút xa ra, làm ô nhiễm không khí của bà.”
“Huhu, Hồng Cô, cô đừng có lúc nào cũng bắt nạt tôi được không?” Trần Trường Ca ôm mặt chạy ra một góc vẽ vòng tròn tủi thân.
Tô Ngọc nhìn mà buồn cười, không ngờ con chim nhỏ này lại đanh đá như vậy, ra tay cũng thật không nương tình. Nhưng mà ai bị nhốt trong cái hộp nhỏ lâu như thế chắc cũng sẽ khó chịu thôi.
“Con chim nhỏ màu đỏ này nói chuyện giống y hệt Tiểu Thải, còn nói hay như nó nữa chứ.” Caesar phấn khích nói với Lị La.
“Đúng vậy, đanh đá thật, nhưng tôi thích tính cách này.”
Caesar trợn trắng mắt. Thôi xong, cọp cái thì vẫn là cọp cái.
“Ông Mạc, nếu các ông quen sư phụ cậu ta, vậy lời tên này nói có tin được không?” Tô Ngọc lo lắng hỏi.
Mạc Vũ gật đầu: “Tuy lão già đó tính nết kỳ quặc, nhưng y thuật thì không chê vào đâu được. Biết đâu lời tên nhóc này nói là thật.”
“Tôi nói thật mà, chỉ là chưa biết trúng độc gì thôi.” Trần Trường Ca không vui. Nghi ngờ nhan sắc của hắn thì thôi đi, đằng này còn nghi ngờ cả y thuật, cái này không thể nhịn được.
“Vậy cậu còn không mau xem xem là độc gì?” Tô Ngọc quay đầu quát.
“Ờ.” Hắn chậm chạp dịch đến trước mặt Mục Khải Nguyệt: “Đưa tay đây.”
“Người xấu.” Mục Khải Nguyệt hừ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245770/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.