Bọn họ trước giờ đều cho rằng Mục Khải Nguyệt bị ngốc là do ảnh hưởng từ trong bụng mẹ khi xảy ra biến cố năm xưa. Hơn nữa, từ khi tìm được Mục Khải Nguyệt, cậu vẫn luôn sống rất hạnh phúc, nên họ cũng chưa từng nghĩ đến việc tìm bác sĩ khám cho cậu.
Giờ nghe Trần Trường Ca nói vậy, lòng ai nấy đều thắt lại. Tô Ngọc nhìn chằm chằm Trần Trường Ca: "Cậu tốt nhất là đừng có lừa bọn tôi."
"Tôi thề, lừa cô làm con ch.ó!" Trần Trường Ca giơ ba ngón tay lên trời, vẻ mặt đau khổ thề thốt: "Tôi đã thề độc như vậy rồi, lần này mọi người tin rồi chứ?"
Mọi người: "..."
Quả là... một lời thề độc địa...
"Cậu ta... đến đây tấu hài à?" Caesar huých tay Cố Nguyên bên cạnh.
Cố Nguyên lạnh lùng liếc hắn một cái, Caesar tiu nghỉu rụt tay về. Hắn chỉ hỏi một câu thôi mà, có cần dùng ánh mắt đáng sợ thế không? "Vậy cậu nói xem, em trai tôi rốt cuộc mắc bệnh gì?" Mục Khải Chiến dìu bà Mục ngồi xuống, nhìn Trần Trường Ca hỏi.
Mục Khải Nguyệt trừng mắt nhìn Trần Trường Ca một cái, cũng ôm Tô Ngọc ngồi xuống ghế sô pha, sau đó đặt cô lên đùi mình.
Tô Ngọc lúc này mới phát hiện mình vẫn luôn được Mục Khải Nguyệt bế, mặt đỏ bừng, vội vàng nhảy xuống ngồi ngay ngắn bên cạnh, làm ngơ trước ánh mắt trêu chọc của mọi người.
Trần Trường Ca chớp mắt, tự giác tìm một chỗ trống ngồi xuống: "Tình trạng của cậu ta hơi phức tạp, thực ra cũng không thể coi là bệnh, mà là trúng độc."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245769/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.