“Tô Ngọc, Tô Ngọc!” Đang lúc ăn cơm, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi ầm ĩ.
“Giọng này sao quen thế nhỉ?” Tô Ngọc nghiêng đầu, hơn nữa sao cô có dự cảm chẳng lành thế này.
Cố Nguyên cũng sững lại, lạnh lùng nói: “Tên bác sĩ nhỏ kia?”
“Vãi chưởng, nhớ ra rồi, cái tên điên đó!” Tô Ngọc kinh hãi. “Sao hắn lại chạy đến đây?”
“Cái gì? Ai là tên điên?” Trần Trường Ca vừa bước vào liền nói, thấy mọi người đang ăn cơm mắt sáng rực lên, quăng cái vali trong tay đi, vô cùng tự giác tìm một cái ghế.
Hắn đảo mắt một vòng, lon ton bê ghế chen vào giữa Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, sau đó cười hì hì nói với Mục Khải Nguyệt: “Người anh em nhường chỗ chút nhé!”
Mục Khải Nguyệt phồng má, đẩy hắn ra phía sau, ôm lấy cánh tay Tô Ngọc tức tối nói: “Ngọc Ngọc là của tôi!”
“Của cậu cái gì, cậu là ai?” Trần Trường Ca đặt ghế xuống chống nạnh quát.
Tức khắc mấy ánh mắt lạnh băng chĩa về phía hắn. Trần Trường Ca chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, rụt cổ lại lầm bầm không cam lòng: “Không phải... chỉ là một chỗ ngồi thôi sao? Tôi đổi là được chứ gì.”
Bên kia Tô Ngọc là bà Mục, hắn không dám tranh, đành tìm người khác. Thế là người nào đó chuyển mục tiêu sang Cố Nguyên.
Ôm ghế đến bên cạnh hắn, mắt mong chờ nhìn Cố Nguyên và Rowle: “Nhường chỗ chút đi mà!”
Cố Nguyên không nhúc nhích, Rowle tính tình tốt hơn chút, dịch ghế sang bên cạnh.
“Cảm ơn nhá!” Trần Trường Ca lập tức cười hì hì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244033/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.