“Hai người... đang làm gì thế?” Tô Ngọc nghi hoặc nhìn hai người.
Chóp mũi Hoa Tuân lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp hơi ửng hồng, đôi mắt hoa đào trừng Mục Khải Chiến: “Còn làm gì nữa? Tên này biết rõ tôi đ.á.n.h không lại hắn, lần nào cũng ra tay tàn nhẫn, không thể nhường chút nào à?”
“Huấn luyện cho cậu.” Mục Khải Chiến gật đầu chào Tô Ngọc, sau đó nghiêm trang nói với Hoa Tuân.
Hoa Tuân bĩu môi, lắc lắc cổ tay bị bóp đau, không nói gì. Đúng thật là do hắn tự yêu cầu Mục Khải Chiến giúp huấn luyện.
Nhìn vết đỏ trên cổ tay Hoa Tuân, Mục Khải Chiến nhíu mày, kéo tay hắn lại xem: “Sao mà mỏng manh thế, lần sau tôi nhẹ tay chút.”
“Không cần, da tôi nó thế, anh cứ tiếp tục dạy là được. Anh chờ đấy, sẽ có ngày tôi quật ngã anh.” Rút tay về, Hoa Tuân liếc xéo hắn một cái.
“Tiểu Ngọc Ngọc, hay là chúng ta đấu một trận đi?” Hoa Tuân khoanh tay trước n.g.ự.c, khóe miệng nhếch lên nụ cười quyến rũ.
“Không cần đâu, tôi không biết đ.á.n.h nhau.” Tô Ngọc lắc đầu nguầy nguậy tránh ra xa.
“Tiếp tục.” Mục Khải Chiến kéo Hoa Tuân lại, áp suất quanh người có chút thấp.
Tô Ngọc: “...” Sao cô cứ cảm thấy Mục Khải Chiến là lạ thế nào ấy nhỉ.
“Anh ơi, có mệt lắm không? Nặc Nặc thổi phù phù cho nhé.” Tiểu Nặc Nặc ôm Kim Vũ nhảy nhót chạy về phía Đường Mặc, chưa đến nơi đã bị Ngô Hạo chặn đường bế lên.
“Tiểu gia hỏa, bây giờ cháu không thể qua đó, không thấy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244032/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.