Hoa Tuân lặng lẽ nhìn bọn họ, khóe miệng ẩn hiện nụ cười. Lần này cũng coi như là trong cái rủi có cái may, nhưng chuyện của hắn cũng phải đẩy nhanh tiến độ thôi.
Sau ngày hôm nay, nhóm Hoa Tuân bắt đầu bận rộn. Cửa hàng công ty đã chọn xong, tiếp theo là bắt tay vào việc trang trí.
Tô Ngọc đưa nhóm Hoa Tuân đi khảo sát ở thôn Linh Khê. Chạy qua vài khu rừng, cuối cùng họ quyết định sẽ nuôi thả gà vịt ở đỉnh núi bên cạnh khu vực Tô Ngọc đã thuê. Nơi đó có một nhánh sông nhỏ, thích hợp nhất để nuôi vịt, hơn nữa lại gần, dễ quản lý. Nếu có chuyện gì xảy ra, đám thú cưng ở nhà cũng có thể kịp thời chạy tới.
“Vậy gà giống vịt giống thì sao, mua ở đâu?” Vạn Tường vò đầu hỏi.
“Cái này không cần lo, gà vịt trong thôn chất lượng khá tốt. Người trong thôn ăn không hết trứng gà nên chắc tích trữ được nhiều lắm. Em đi hỏi xem có thể gom được bao nhiêu trứng, sau đó cho gà mái ấp là được. Dù sao hiện tại cũng phải từ từ, có thể sẽ mất chút thời gian. Hoặc là đi tìm người biết ấp nhân tạo, hình như ấp nhân tạo nhanh hơn.” Tô Ngọc sờ cằm nói.
“Cái này dễ, đến mấy trại chăn nuôi bỏ tiền tìm người là được. Gà vịt cứ dùng giống của thôn Linh Khê đi. Không phải tôi nói quá chứ tôi thực sự thấy đồ ở đây tốt hơn bên ngoài nhiều lắm.”
“Đương nhiên rồi, gà vịt chỗ chúng em không thịnh hành nuôi bằng cám công nghiệp đâu, toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244030/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.